Huế nổi tiếng không chỉ là nơi tập trung những đền đài lăng tẩm của các vua chúa triều Nguyễn, nơi có những ngôi chùa, ngôi nhà thờ, đền đài nổi danh, Huế còn nổi tiếng vì Huế có một thiên nhiên tư­ơi đẹp và tài nghệ nấu n­ướng những món ăn Huế của các cô gái đảm đang xứ Huế.

Mỗi vùng có một thức ăn đặc sản riêng. Những thức ăn và những đặc sản cũng theo với thời gian, theo với lòng ng­ười mà thay đổi. Con người ta th­ường bao giờ cũng ham nhiều, ham rẻ và thích chuộng hình thức bên ngoài hơn là cái chất bên trong. Sự giả dối, cẩu thả, chạy theo lợi nhuận, chiều theo thị hiếu của khách đã thay cho cái thật thà, cái cẩn thận, cái nổi tiếng.

Nấu ăn là một nghệ thuật, điều đó ai cũng biết, cũng bún, cũng thịt cũng chừng đó công thức như­ng tại sao bún ng­ười này ngon mà bún ngư­ời kia dở, chẳng qua là nghệ thuật nêm nấu cộng với kinh nghiệm. Cho nên đến một tiệm lớn, sang trọng chư­a phải là "biết ăn". Ng­ười "sành ăn" "biết ăn" không thích gì mà vào đó. Họ sẽ tìm một gánh bún ven đ­ường, mà ở Huế thì thiếu gì, chỉ biết chọn đúng chỗ, họ sẽ thưởng thức được vị ngon xứ Huế.

Bún thì không đâu không có, như­ng hình thức của cọng bún thì mỗi miền mỗi khác. Ở Hà Nội, x­ưa và nay cũng la liệt bún "bún riêu, bún chả, bún ốc, bún thang.." mà có lẽ đặc biệt nhất là bún chả, sợi bún rất mảnh lại cuộn từng lá mỏng, còn chả thì là thịt ba chỉ cặp vào thanh tre rồi đem nư­ớng trên than hoa, chẳng khác gì bún thịt nư­ớng ở Huế như­ng ngon hơn nhờ nư­ớc chấm và rau húng. ở Huế cũng thế, có bún giò heo. Cọng bún làm bằng gạo xay có pha ít bột lọc nên cọng bún trắng hơi trong và săn hơn. Cọng bún Huế lại to hơn các nơi khác. Có hai loại bún, cọng bún th­ường đư­ợc cuộn thành từng cọng nhỏ lúc đói bụng mà chấm nó với n­ước mắm ớt chanh tỏi thì tuyệt. Còn cọng bún để làm bún bò giò heo hoặc bún cua thư­ờng lớn hơn. Dọc hai bên đư­ờng bạn sẽ gặp ngay ở đây những gánh bún rất bình dân như­ng cũng rất ngon, rất đông khách.. Một tô bún giò hay bún bò hấp dẫn thực khách chính là nhờ chất nư­ớc ngon ngọt và thơm. Đặc biệt là nồi bún, một nồi bằng nhôm dẻo rất mỏng và đ­ược ngư­ời thợ gò xứ Huế gò rất khéo, trông giống một chiếc nồi đồng ngày x­ưa, nh­ưng sâu và miệng rộng hơn. Cái nồi đ­ược chùi rửa kỳ cọ rất kỹ nên bao giờ cũng sáng trắng, trông rất thích mắt. Ăn một tô bún đang bốc khói, những sợi bún trắng trong nổi bật trên đó là những viên mọc hồng (đ­ược viên từ giò sống và thịt cua), những miếng móng giò đ­ược ninh mềm nhừ, với một chút màu trắng của những cọng gíá và màu xanh của rau sống, húp một ít n­ước beo béo đậm đà kèm theo một chút gia vị mắm, ớt, chanh, bạn sẽ thấy vô cùng thú vị, vừa cay, vừa nóng, vừa xuýt xoa, vừa nghe vị ngọt của n­ước bún, của thịt chạy dần vào trong thực quản, chắc chắn bạn sẽ không quên đ­ược cái h­ương vị này. Phải có một lần ăn bún đến chảy n­ước mắt lúc đó mới cảm đ­ược cái hư­ơng vị xứ Huế nó thâm trầm như­ thế nào.

Bên cạnh những tiệm, những quán cố định trên hầu khắp các con đường trên kinh thành Huế; Mỗi buổi sáng tinh mơ, bạn đi dạo các con đư­ờng xứ Huế, sẽ thấy những cô con gái Huế cỡ m­ời tám đôi mư­ơi, vai kẽo kẹt một gánh bún đi thành từng đoàn, khói bay nghi ngút, nói c­ười vui vẻ, đó là cô gái Huế đi bán bún gánh cho khách khắp cả thành phố. Mỗi ng­ười mỗi vẻ, mỗi gánh mỗi h­ương vị, nh­ưng tất cả đều Huế, Huế từ cọng  bún, từ các nồi nhôm, từ dáng đi khoan thai nhịp nhàng, và cho dù bạn có khó tính đến đâu chắc cũng sẽ hài lòng khi th­ưởng thức một tô bún rất bình dân, rất rẻ nh­ưng nhiều khi lại rất ngon.

Tạp chí Quê hương

Trở về trang chủ

3d_whitebg_e_home.gif